Trong bối cảnh tình hình an ninh ngày càng căng thẳng, Iran đã khéo léo thay đổi chiến thuật tấn công nhằm khai thác những điểm yếu của hệ thống phòng thủ Mỹ. Thay vì sử dụng những quỹ đạo tấn công dễ đoán, quốc gia này đã áp dụng nhiều kiểu đường bay và tốc độ khác nhau, khiến cho lực lượng phòng thủ của các quốc gia khác gặp rất nhiều khó khăn.

Tên lửa đạn đạo Kheibar Shekan. (Ảnh: MW) Tại Sao Ukraine Gặp Khó Trong Việc Sản Xuất Tên Lửa Patri… Mai Văn Lạc: Từ Tù Tới Những Vụ Trộm Cắp Liên Tiếp
Một trong những điểm nổi bật của tên lửa Kheibar Shekan là khả năng điều chỉnh phương hướng của đầu đạn trong giai đoạn cuối. Đặc điểm này giúp cho tên lửa có thể thay đổi quỹ đạo khi tái nhập khí quyển, làm khó khăn hơn cho việc tính toán và đánh chặn từ phía đối phương.
Với tốc độ siêu thanh khi lao xuống mục tiêu, tên lửa này rút ngắn thời gian phản ứng của hệ thống phòng thủ, buộc các đơn vị đánh chặn phải thực hiện những điều chỉnh vào thời điểm cuối.
Kheibar Shekan, được phát triển dành riêng cho Lực lượng Không quân của Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC), là một loại tên lửa tầm trung, sử dụng nhiên liệu rắn với tầm bắn lên đến 1.450 km.
So với các mẫu tên lửa sử dụng nhiên liệu lỏng trước đó, mô hình này có nhiều ưu điểm như thời gian chuẩn bị phóng nhanh hơn và khả năng rút lui kịp thời sau khi tấn công. Hơn nữa, tên lửa này có thể được vận chuyển và phóng từ những bệ phóng cơ động, cho phép giữ được sự an toàn cao hơn trước các cuộc tấn công phản công.
Sự phát triển này diễn ra khi Mỹ đang chịu áp lực lớn từ việc cạn kiệt kho tên lửa đánh chặn. Hiện tại, hệ thống phòng thủ của Mỹ chủ yếu dựa vào các công nghệ như THAAD, Patriot, và tàu khu trục AEGIS với tên lửa SM-3 và SM-6. Việc liên tục phải ngăn chặn các đợt tấn công từ Iran đã làm tiêu hao đáng kể các nguồn lực này.
Ban đầu, Mỹ có kế hoạch tiêu diệt phần lớn lực lượng tên lửa của Iran ngay từ đầu cuộc xung đột, nhưng chiến lược này không thành công do Iran sở hữu một mạng lưới cơ sở ngầm lớn và khả năng khôi phục các căn cứ tên lửa nhanh chóng.
Chi phí tấn công cũng là một yếu tố chiến lược quan trọng. Mỗi quả tên lửa Kheibar Shekan có giá thành khá thấp, trong khi chi phí để tiêu diệt nó bằng các tên lửa đánh chặn lại cao hơn nhiều. Điều này tạo ra lợi thế cho Tehran, đặc biệt khi nhiều tên lửa được phóng đồng thời để tạo sức ép lên hệ thống phòng thủ đối phương.
Không chỉ dừng lại ở Kheibar Shekan, Iran còn phát triển các dòng tên lửa tiên tiến hơn như Fattah 2, với khả năng lượn siêu thanh và khả năng vượt qua các hệ thống phòng thủ cao hơn, hứa hẹn sẽ được sử dụng cho các mục tiêu chiến lược quan trọng.
Tháng 3/2026, theo báo cáo từ Haaretz, có đến 8 trong số 10 tên lửa Iran phóng vào Israel đã đánh trúng mục tiêu, chỉ ra rằng các hệ thống phòng thủ của Mỹ và Israel đang gặp rất nhiều khó khăn trong việc ngăn chặn.
Bên cạnh đó, Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran đã thành công trong việc phá hủy nhiều hệ thống radar phòng không quan trọng, làm giảm khả năng cảnh giới của mạng lưới phòng thủ Mỹ và Israel, bắt buộc hai bên phải dựa vào các radar trên tàu chiến và trạm radar AN/TPY-2 tại Thổ Nhĩ Kỳ.
Israel lần đầu hé lộ nơi máy bay Mỹ xuất kích tấn công Iran